(Truyện Cửu Long Tranh Bá) Hắc Phong Ma - Hồi III tiếp

Hồi III (tiếp)
Nhạn Hoa lâu quần hùng đấu tửu
Hào kiệt gặp nạn vẫn phong lưu

Chàng trai nghe vậy thì cười lớn, tay bưng vò rượu lên cạn sạch một hơi, bụng chàng phình ra một chút. Lê Việt chưa kịp hiểu gì thì thấy chàng phun một tia rượu thằng vào mặt mình, kình lực phi phàm. Y không dám coi thường, vội nghiêng người né tránh , tay phải vung thương lên đâm vào yết hầu của Hải Anh. Tả sứ thấy thế đâm mãnh liệt như hổ vồ lại khinh linh như én lượn, bất giác buột miệng nói "Thương pháp hay lắm!", hai chân hơi nghiêng đi để toàn thân ngả ra né mũi thương, đồng thời tay phải chụp lấy mũi thương, tay trái dùng cẩm nã thủ chộp vào mắt Lê Việt. Hắc Y Lang Thần biết không né được, vận lực đấu một chưởng. Đòn này là dùng nội công chân chính đấu nhau, không có xảo kình gì hết. Chỉ thấy thoi quyền của y như điện chớp, nghe bộp một tiếng đã đánh vào giữa lòng bàn tay của Hải Anh. Chàng nắm năm ngón tay lại chộp đầu quyền của y, toan vận lực bóp nát thì thấy tay phải có một luồng đại lực ập đến vội buông cây thương đang nắm ra, thì lập tức Lê Việt vung thương lên đâm về phía cô gái . Hải Anh thấy thế đòn đánh người vô tội thật là hiểm độc, miệng quát "Vô sỉ" nhưng tay không chậm lại chút nào, dùng kế Vây Ngụy cứu Triệu phóng một Tu La chưởng vào giữa ngực Lê Việt khiến y phải thu thương về gạt ra, nhưng chút dư lực vẫn đánh bật cả hai lùi lại.

Chàng trai là một Hắc Phong Ma của Ma Giáo.

Lê Việt cảm thấy hổ khẩu đau buốt , nhưng không đến nỗi nào, liền quát một tiếng vung thương đánh tiếp. Lần này sử Thu Phong Thập Tam Thương nhanh như điện chớp. Thế nhưng các chỗ biến hóa của lộ thương pháp nào cũng có một quy luật nhất định. Lúc mới đầu y sử ra, chàng trai chiết chiêu khoảng mấy phút thì phát hiện ra y thường lộn người lên và đâm xéo mũi thương xuống, cứ một lúc lại có một lần như vậy. Có thể đây là một cái bẫy nên chàng hết sức thận trọng, từ từ chiết giả một cách khoan thai, chờ thời cơ. Chỉ thấy sau khi y xoay người một cái là lại nhảy lên đâm xéo xuống, mà cứ nghiêng chân đi là thể nào cũng xoay người một cái. Dần dần, các chỗ biến ảo ngày càng rõ rệt, không còn là mỗi lo ngại nữa. Lê Việt thấy Hải Anh mắt thi thoảng lại nhìn vào các điểm yếu của mình, chưởng phóng ra cứ như muốn đánh vào những chỗ đó thì cả kinh, vội biến đổi sang Như Ý Tác Tử thương. Bộ thương pháp này uy lực hơn rất nhiều, các thế đánh ra đều có vẻ ẩn chứa mấy lượt phóng kình, không đơn giản như trước. Thế nhưng chỉ được một lát, chiêu số tuy nhiều thì cũng phải hết, dùng xong ba mươi tư chiêu Như Ý Tác Tử thương là Hải Anh thuộc làu làu từng thế đánh, y dùng lại lần hai lập tức ở vào thế hạ phong. Biết gặp phải kình địch, y liền dùng tới Loạn Phong Loạn Ma thương đắc ý, chiêu số như rồng bay phượng múa , phía dưới lại thêm Huyết Quỷ Phong Vân Bộ lợi hại tuyệt luân. Chỉ thấy y lúc bước sang Tây, lúc về phía Đông, thoắt cái đã nghiêng về hướng bắc. Thế nhưng, thật không ngờ một điều, một điều nguy hiểm hơn cả. Y những tưởng Hải Anh chỉ có thể nắm vững cách ra chiêu của thương pháp, mà không ngờ chàng trai thuộc làu kinh Dich này lại nắm vững luôn cả bộ vị bước đi của y. Huyết Quỷ Phong Vân bộ quả nhiên lợi hại, Hải Anh càng nhìn càng thấy khâm phục các bậc tiền bối của Lục Lâm ngày trước. Thế nhưng từ bé chàng đã được luyện Kinh Dịch thuần thục để phục vụ cho Hắc Phong bộ pháp của mình, những thứ như quẻ Càn, quẻ Khôn, quẻ Chấn, quẻ Tốn, quẻ Khảm, quẻ Ly, quẻ Đoài chàng thuộc làu làu. Nhìn một lúc lâu bộ pháp của Lê Việt, tay không quên chiết giải thương pháp của y, miệng chàng đọc thành tiếng: Quy Muội qua Vô vọng, Vô vọng qua Đồng Môn, Đồng môn qua Đại hữu, Giáp chuyển sang Bính , Bính chuyển sang Canh, Càn Khôn tương khích, Chấn Đoài tương khích, Ly Tốn tương khích...

Lê Việt nghe vậy tái mặt, vội biến đổi bộ pháp thì không kịp nữa, Hải Anh hơi xoay người và đổ xuống, chân phải đá vào huyệt Hàn Khiêu trên đùi y, bồi thêm một cước vào bung dưới. Hắc Y Lang Thần ngã vật ra sau, thấy cổ họng mằn mặn, máu đã ộc lên tự bao giờ. Thế nhưng y lâm nạn mà không loạn , ứng biến cực nhanh, lưng vừa chạm đất đã lộn người lên phóng ngay một chiêu Diêm Vương chiêu hồn vào cô gái kia. Vậy là y hai lần lấy mạng người khác để cứu cho chính mình. Tả sứ thấy mũi thương đã gần đến người cô gái , lực đạo thập phần cương mãnh, vội giáng cho Lê Việt một chưởng tan bia vỡ đá. Y bật ngửa ra sau, máu trào ra ồng ộc như suối.

Nãy giờ trong suốt cuộc chiến, cô gái vẫn đang trong lòng chàng , chàng vẫn đang ôm nàng.
Cô gái thấy hai người đánh nhau như vậy, bản thân lại đang đứng trong vòng chiến mà chả sợ chút nào, vẫn cười cười nói nói với Hải Anh, dường như cô cũng là một cao thủ.
Quả thật nàng là một cao thủ. Nàng là con gái của Huyết Kiếm Ma Trương Hắc Nguyệt, khuê danh là Mai Phương. Lần này nàng được cha cho phép xuống núi với Hải Anh, đến thăm dò đại hội võ lâm . Hải Anh vốn là Tả sứ, nhân vật số một sau cha nàng bên cạnh Hữu sứ. Chàng và Mai Phương vốn yêu nhau từ lâu, Trương Hắc Nguyệt cũng biết điều này, nhưng muốn để chàng lập công rồi mới gả con gái, nên hai người đến nay vẫn chưa thành thân. 
Đánh đuổi được kình địch, chàng lại quay sang cười nói với Mai Phương, không hề để ý đến sự có mặt của ai ở đó. Lê Việt lúc này đã gượng đứng dậy, than rằng:"Người ta nói Quang Minh Tả sứ của Ma Giáo phong lưu hiếu sắc quả nhiên không sai. Ham mê nữ sắc, bước lạc đường tà, đúng là một cặp yêu nũ lấy ma đầu !".
Hải Anh nghe vậy, dựng đứng cặp lông mày, quát một tiếng làm bàn ghế rung lên không ngớt:"Ngươi nói cái gì ?".
"Ta nói gì thì ngươi đã rõ. Miệng người đời nói vậy thì cứ để thế đi, đúng rồi thì người làm gì mà phải cãi !"Lê Việt biết mình hôm nay khó sống, nên lời lẽ không nể nang gì nữa, quát lớn "đôi cẩu nam cẩu nữ kia, mau cút ngay ra khỏi quán của ta , kẻo làm ô uế thanh danh lão phu".
"Không được nói xấu Phương muội" Chưởng theo thế phi thân, Hải Anh vừa lao tới vừa quát. Lê Việt buông thõng hai tay, Vạn Hóa Chưởng và Thiên Ma Vô Ảnh Chưởng đối với y để đỡ được quả thực thiên nan vạn nan. Chỉ thấy thế đánh ngày càng gần, y nhắm mắt lại...
Rầm một tiếng thật to, thân hình Hải Anh lùi lại hai bước , rồi lại loạng choạng thêm hai bước nữa mới đứng vững được. Trước mặt chàng là một người ăn mày quần áo rách rưới , chân tay bẩn thỉu, nhưng khí độ oai nghiêm , nhãn quang sắc bén chiếu thẳng vào chàng . Hải Anh hơi giật mình, thấy trong người nhộn nhạo, nội tức tán loạn, hình như đã bị nội thương bởi chưởng lực của người kia . Chàng ộc ả một ngụm máu, nhưng tính hiếu thắng nổi lên, đẩy Mai Phương ra, nói "Phương muội chạy trước đi" rồi lại lao vào giáp chiến .
Mai Phương gào lên "Không, muội muốn chết cùng huynh".
Hải Anh nói:"Ai bảo là huynh chết, muội cứ chạy trước đi, huynh tự có cách thoát thân".
Nghĩ lại thấy cũng đúng, Mai Phương chạy ra ngoài, gọi hai gã kia vào giúp đỡ chàng. Cục diện có phần thay đổi.
(còn tiếp)